Tuesday, August 30, 2011

5 bài học về kế hoạch kế thừa của Steve Jobs

Là giám đốc điều hành thành công của công ty công nghệ năng động nhất, Steve Jobs có ảnh hưởng nhiều hơn hẳn so với việc chỉ thiết kế máy tính trong sự nghiệp của mình. Mang phong cách lãnh đạo riêng, cách thuyết trình khoa học, và rất quyết liệt về cách tiếp cận quản lý, đã nhận được sự ghen tị và nỗi sợ hãi của các đối thủ cạnh tranh nhiều hơn là từ các nhân viên. Ngay cả khi ông không còn lãnh đạo công ty do ông thành lập, ông tạo ra một ví dụ điển hình cho những người mong muốn trở thành một lãnh đạo như ông.

Tác giả Carmine Gallo theo sát sự nghiệp trong những năm qua của Steve Jobs, và đã viết hai cuốn sách khá nổi tiếng, “Bí mật về sự đổi mới của Steve Jobs” và “Bí mật về các thuyết trình của Steve Jobs”, giải thích việc lãnh đạo và phương thức quản lý của Jobs đã thực hiện tại Apple - công ty có giá trị nhất trên thế giới. Sau khi Jobs công bố rời khỏi vị trí Giám đốc điều hành của Apple, InformationWeek.com đã cùng với Gallo đưa ra những cái nhìn sâu sắc mà các nhà quản lý doanh nghiệp có góp nhặt được. Dưới đây là năm bài học từ được kế thừa từ Steve Jobs do Carmine Gallo tổng hợp.

Tập trung vào trải nghiệm của khách hàng, người dùng. "Trên tất cả mọi thứ khác, Steve Jobs thực sự hiểu khách hàng của mình", ông Gallo. Trong suốt thời kỳ là Giám đốc điều hành của Apple, Jobs đã cho thấy sự khôn ngoan và tránh bị các nhu cầu thông thường và mong đợi của ngành công nghiệp làm lóa mắt - để mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng, vì ông hiểu đây là thời điểm để kinh doanh.
”Khi Jobs công bố việc phải trả 99 cent để tải nhạc, rất nhiều người nghĩ rằng điều đó thật điên rồ, bởi vì mọi người đều đã tải nhạc trực tuyến miễn phí ", Gallo nhận xét. Đồng thời, ngành công nghiệp âm nhạc cũng ngần ngại vì có vẻ đó là một cái giá quá hời cho mỗi bài hát. "Ông ấy chắc chắn, và ông ấy đã đúng." Với Gallo, sự bướng bỉnh của Jobs rõ ràng là một tảng đá về niềm tin sâu sắc của ông về sự trải nghiệm của người sử dụng. "Người sử dụng không phải luôn luôn biết những gì họ muốn", Gallo nói. "Steve Jobs đã cung cấp cho họ những gì họ muốn."
Jobs cho thấy cùng một trạng thái tâm lý trong rời khỏi Apple, thực thi các bí mật thương hiệu và dự báo sự giận dữ từ các nhà đầu tư và khách hàng của Apple - từ chối tiết lộ chi tiết về tình trạng sức khỏe của ông. Tuy nhiên, ông luôn theo đuổi ý tưởng của mình về trải nghiệm của người dùng cho đến thời điểm ông từ chức. Cuối cùng, Gallo kết luận, việc tập trung vào người sử dụng sẽ là tài sản thừa kế của ông.

Xây dựng nền văn hóa tốt hơn sự lãnh đạo của bạn. Steve Jobs đã phát triển một “giáo phái” dường như không thể thay thế. Nhưng theo quan điểm của Gallo, Jobs đã làm một công việc đáng chú ý đó là chuẩn bị cho lớp thừa kế của mình bằng cách xây dựng một đội ngũ quản lý và văn hóa công ty theo đường lối của ông cho công ty và các công nghệ của công ty.
"Ông để xung quanh mình là những người có chung niềm đam mê thiết kế, trải nghiệm của người dùng, và là những người xuất sắc", Gallo nói. "Ông ấy đã xây dựng một nền văn hóa công ty: đặt người tiêu dụng lên trên hết." Bước đi này rất quan trọng đối với sự thành công của Apple trong tương lai sau khi Jobs ra đi, và chúng ta sẽ sớm thấy rằng Jobs đã lựa chọn và đào tạo rất nhiều những người có thể đưa công ty tiến về phía trước. Nhưng cũng theo Gallo, thông điệp gửi tới các nhà lãnh đạo của các doanh nghiệp khác là khá rõ ràng: nhà lãnh đạo vĩ đại có thể xây dựng công ty trở nên nổi trội mà không cần hiện diện ở đó.

Kiểm soát các thông điệp, nhất quán. Apple đã phát triển các thương hiệu danh tiếng một cách cực kỳ bí mật, và đã tạo nên một cơn sốt nhẹ vào những lúc đó. Mỗi sản phẩm của Apple sắp ra mắt trong tháng có tin đồn, công ty đều từ chối bình luận. Và sự kế thừa vị trí của Steve Jobs cũng không ngoại lệ, nó được giữ kín bí mật như sự ra mắt của một máy tính Mac mới.
Tất nhiên, như bất kỳ công bố dự kiến nào của Apple, đều đầy dẫy tin đồn, và hầu hết các nhà phân tích dự đoán Tim Cook sẽ nổi lên như người lãnh đạo của công ty. Tuy nhiên, Jobs và công ty vẫn im lặng về việc công khai vấn đề này, quá trình chuyển đổi có thể chỉ là một thông báo ngắn gọn đi kèm với một thông báo về chiếc iPod mới.
Gallo nói, "Rất ít các nhà lãnh đạo thực sự hiểu được mức độ mà họ có thể kiểm soát thông tin, sẽ là quá thường xuyên, nếu Giám đốc điều hành nói một kiểu, bộ phận PR nói khác, và các nhà quản lý trong công ty lại trả lời mâu thuẫn với tất cả điều đó." Các nhà lãnh đạo ở mọi cấp độ cần để kiểm soát lời nói của họ và nhận thức rõ ràng thông tin mà họ đưa ra dựa trên lợi ích của công ty,” Gallo cho biết.
"Tôi nghĩ rằng không cần thiết để giữ bí mật như vậy," Gallo nói về đặc trưng của Jobs. "Nhưng nó quả thực rất quan trọng để có kiểm soát thông tin. Khi Apple có đưa The Beatles lên iTunes, toàn bộ trang đầu của các trang web của họ chỉ là hình ảnh về The Beatles và những câu, 'The Beatles. Bây giờ trên iTunes." Steve Jobs đã sử dụng một loại ngôn ngữ đơn giản trong đơn từ chức của mình. Ông chắc chắn trong từng từ ngữ mà ông đưa ra."

Quá trình chuyển đổi chủ động. Gallo quan sát thấy rằng, khi chúng ta nhìn lại, chúng ta thấy rằng Steve Jobs đã từng bước chuyển giao quyền lực và để các nhân vật quan trọng khác trong Apple xuất hiện nhiều hơn kể từ khi bắt đầu có các tin tức về sức khỏe của ông. "Tôi nhận thấy rằng, thực sự, Tim Cook đã bắt đầu có rất nhiều các bài phát biểu để thông báo sản phẩm mới, Phil Schiller và Jonathan Ive xuất hiện dưới ánh đèn sân khấu nhiều hơn", Gallo nói.
Trong khi phương tiện truyền thông tại bất kỳ buổi sản phẩm giới thiệu nhất định vẫn tập trung vào Jobs, Jobs bắt đầu trình bày và các nhân vật khác của Apple cũng phối hợp rất tốt, để cả công ty, khách hàng, và các phương tiện truyền thông nhìn vào và cảm nhận rằng sản phẩm của Apple không phải được ra mắt bởi Steve Jobs. Gallo là tự tin rằng các nhà lãnh đạo mới của Apple đã được chuẩn bị kỹ để lãnh đạo công ty tiến về phía trước.

Chọn người có thể đảm đương nhiệm vụ của bạn, không phải tính cách của bạn. Khó có thể tưởng tượng việc có bất cứ ai lãnh đạo Apple ngoài Steve Jobs, nhưng nhận thức đó có thể không còn phù hợp với thực tế, theo Gallo. "Sẽ không có người nào giỏi hơn Steve Jobs", Gallo nói. "Tuy nhiên, Steve đã làm được một công việc tuyệt vời là tạo ra một đội ngũ quản lý có thể dẫn dắt công ty phù hợp với đường hướng của ông".
Jonathan Ive – chú ý đến tính thẩm mỹ của thiết kế và Tim Cook - tập trung đến trải nghiệm của người dùng cũng giống như Jobs, Gallo nhận thấy các đặc điểm lãnh đạo của Steve Jobs thể hiện đầy đủ trên toàn lãnh đạo mới của công ty, chứ không phải là “đóng gói” thành tính cách của một Jobs Steve “thứ hai” . Gallo nói: "Tôi nghĩ rằng ông ấy đã làm tốt việc việc lựa chọn những người có thể đảm đương nhiệm vụ của ông tốt như chính ông vậy,". "Nhưng có ai khác được như Steve Jobs".

Hồng Yến - 1001vieclam.com

Theo informationweek.com

Labels: ,

Thursday, August 25, 2011

Xây dựng thương hiệu cá nhân

Cho dù bạn đang tìm kiếm một công việc mới, tìm kiếm cơ hội thăng tiến, bắt đầu xây dựng công ty riêng, hoặc chuẩn bị một kế hoạch riêng cho cá nhân hay gia đình, xây dựng thương hiệu cá nhân của riêng bạn có thể giúp đỡ được rất nhiều. Bài viết này có thể giúp bạn đạt được mục tiêu trên một cách chuyên nghiệp. Cho dù các ví dụ và tiêu chí trong ngành IT nhưng bạn cũng có thể áp dụng trong lĩnh vực của mình

Thương hiệu chuyên nghiệp của cá nhân bạn là danh tiếng của bạn tại nơi làm việc. Mọi người có thích bạn không? Họ tôn trọng bạn không? Họ nghĩ rằng bạn là trung thực, đạo đức, làm việc chăm chỉ, vân vân? Khía cạnh thứ hai của thương hiệu chuyên nghiệp là những thành tích và các thông tin của bạn. Chúng ta sẽ nói về cả hai điều này.
Bạn xây dựng chất lượng cho uy tín bản thân bằng cách cố gắng với những gì tốt nhất, hữu ích, và đối xử tôn trọng với mọi người. Từ góc độ kiến thức và kỹ thuật, nó có nghĩa là hãy cố gắng hết sức vào những gì bạn làm. Ví dụ, nếu bạn là một nhà phát triển Java, hãy phát triển phần mềm này tốt nhất có thể. Bằng cách tốt nhất, không có nghĩa là bạn chỉ cố gắng mà thôi. Tốt nhất có nghĩa là giữ cho việc nâng cấp công nghệ, xu hướng, các sản phẩm, các nhà cung cấp, kỹ thuật, và phương pháp trong lĩnh vực chuyên môn của bạn luôn mới nhất. Cuối cùng, nó có nghĩa là chia sẻ kiến thức này với những người bạn cùng làm việc. Đó là sự kết hợp của kiến thức sâu sắc và sẵn sàng chia sẻ để thay đổi bạn chỉ từ một chương trình, ví dụ như Java, trở thành một nhà lãnh đạo tư tưởng.

Sự chuyên nghiệp của bạn, có thể được phân loại theo các cách sau đây:

Thành tựu kinh doanh
Thông tin về học vấn và bằng cấp
Các hoạt động trong ngành nghề của bạn

Thành tựu kinh doanh của bạn có thể được tích lũy bằng cách làm tốt công việc của bạn và có một danh sách các thành tích đạt được. Trong lĩnh vực CNTT, điều này có vẻ dễ dàng hơn so với các nghề nghiệp có ít dự án. Mỗi khi bạn hoàn thành một dự án, nó bổ sung vào danh sách thành tích của bạn. Những thành tựu này có thể được đưa vào sơ yếu lý lịch của bạn, nó sẽ như một bước khẳng định vị thế của bạn, hoặc thậm chí chỉ là một đề tài để nói tại một bữa tiệc, nghe khá là thú vị.

Thông tin học vấn và bằng cấp của bạn có thể đạt được thông qua làm việc chăm chỉ và sẵn sàng dành thời gian và tiền bạc để học những điều mới, nhận được rằng bằng cấp cao, hoặc vượt qua một kỳ thi chứng chỉ. Không có gì là bí ẩn, thời gian, tiền bạc, và tình hình cá nhân cho phép bạn đầu tư thời gian và tiền bạc vào tương lai. Bằng cách này, điều cuối cùng nghe có vẻ khó khăn hơn nhiều.

Về các hoạt động trong ngành nghề của bạn, có nghĩa là sự chuyên nghiệp của bạn ngoài công việc nhưng vẫn trong lĩnh vực đó. Bạn đã được giới thiệu trên một tạp chí CNTT, bạn đã có một bài báo được công bố trong tạp chí đó, đã viết một cuốn sách, hoặc bạn được đề nghị nói chuyện tại một hội nghị quan trọng của ngành? Nếu bạn trả lời có cho bất kỳ câu hỏi nào trên đây thì có nghĩa là bạn đang trên con đường xây dựng thương hiệu cho chính mình.

Hầu hết mọi người chú ý ba điều đầu tiên hơn, cụ thể là danh tiếng chuyên nghiệp, những thành tích kinh doanh, và dựa trên các thông tin trình độ học vấn / chứng nhận. Tất cả các điều này là khá quan trọng và có thể không chú trọng một cách tương xứng. Tuy nhiên, rất ít người cố gắng phát triển sự chuyên nghiệp thông qua các hoạt động trong lĩnh vực của họ. Ngoài quyền khoe những thành công của mình trong một cuộc phỏng vấn, nó có thể bất ngờ mở ra cánh cửa thông qua những người bạn gặp gỡ, những người đọc bài viết của bạn, những điều bạn sẽ học, và các cơ hội liên quan khác mà bạn không lường trước được.

Đừng chờ đợi, hãy chăm chỉ, làm việc thông minh, và tiếp tục phát triển.

Hồng Yến - 1001vieclam.com
Theo itworld

Labels:

Saturday, July 30, 2011

Nên học bằng thạc sĩ kinh tế (MBA) hay bằng thạc sĩ công nghệ thông tin?

Bạn tốt nghiệp đại học với bằng cử nhân khoa học công nghệ thông tin từ một trường kỹ thuật có tiếng. Giờ bạn có một vài năm kinh nghiệm làm việc trong lĩnh vực này, và muốn bắt đầu một chương trình thạc sĩ bán thời gian. Vậy nên học MBA hoặc Thạc sĩ Khoa học công nghệ thông tin?

Câu trả lời là điều đó phụ thuộc vào bạn muốn một chuyên trình chuyên nghiệp nào. Hãy nhìn vào mục tiêu của mình chứ không phải tìm kiếm một loại bằng cấp cao hơn, mà hãy xem đó như là một phương tiện để phát triển sự nghiệp. Cụ thể là, đầu tiên phải quyết định hướng bạn muốn đi theo và sau đó lựa chọn con đường có nhiều tiềm năng có thể giúp bạn đạt được điều đó.

Ví dụ, nếu bạn muốn đứng vào hàng ngũ quản lý CNTT, MBA có vẻ là con đường tốt hơn bởi vì nó dạy cho bạn về cách lãnh đạo, ngân sách, tiếp thị và kinh doanh / quản lý và các lĩnh vực khác có liên quan. Tuy nhiên, nếu bạn muốn tiếp tục trên con đường kỹ thuật, tìm một chương trình học mở rộng về kiến ​​thức kỹ thuật mà bạn thích thú, ví dụ, thiết kế cơ sở dữ liệu, bảo mật dữ liệu, hoặc những lĩnh vực kỹ thuật cụ thể khác.

Lý do để khuyên bạn khi đi theo con đường kỹ thuật là bạn nên trở nên thật chuyên nghiệp, bởi vì dù có thích hay không thì chúng ta cũng đang ở một thế giới của chuyên môn hóa. Trở thành một chuyên gia kỹ thuật thực sự trong một lĩnh vực công nghệ có nhu cầu cao có thể trở thành một lợi thế rất lớn cho bạn trong thị trường việc làm và yêu cầu được trả mức lương cao hơn nhờ vào các kỹ năng chuyên môn của bạn.

Nghe có vẻ chủ quan. Tuy nhiên, trở thành chuyên gia trong một lĩnh vực có nhu cầu liên tục, chẳng hạn như quản trị cơ sở dữ liệu, kiến ​​trúc hệ thống doanh nghiệp, dữ liệu và thông tin liên lạc, thực sự sẽ làm bạn dễ dàng để tìm một công việc hơn nếu bạn có một kiến ​​thức tổng hợp từ ngành kỹ thuật khác nhau.

Khi quyết định học MBA, bạn phải chấp nhận ý nghĩ rằng có một bằng Thạc sỹ Quản trị Kinh doanh không nhất thiết có thể giúp ích cho bạn, nhưng không một bằng cấp cao có thể sẽ tác động đến bạn. Điều này nghe có vẻ như một điều báo trước là bạn phải dành thời gian và tiền bạc để có được một bằng cấp cao và điều đó là đúng. Khi tìm kiếm một công việc mới, không bằng cấp cao khiến bạn bất lợi khi cạnh tranh với những người có kinh nghiệm tương đương và bằng cấp cao hơn. Mặc khác, không có nghĩa là bạn sẽ tự động nhận được công việc chỉ bởi vì bạn có bằng cấp cao. Bạn vẫn phải chứng tỏ bản thân mình.

Như vậy quyết định là ở bạn và tuỳ vào định hướng tương lai như thế nào. Nhưng chọn con đường nào cũng vậy bạn cũng sẽ phải làm việc rất chăm chỉ để có thể tận dụng các cơ hội của mình

1001vieclam.com
Liên kết


Thursday, August 12, 2010

Làm tướng nước lớn hay vua nước nhỏ?

Sự nghiệp của một đời người gói gọn trong hai lựa chọn: làm thuê hoặc làm chủ. Mỗi lựa chọn đem đến cơ hội và thách thức riêng. Không có lựa chọn tốt hay xấu, mà chỉ là lựa chọn phù hợp với giá trị bản thân, niềm vui và lẽ sống của bạn.

Nuôi giấc mộng dài

Đối với những ai đã đạt những thành công nhất định tại các tập đoàn đa quốc gia, cơ hội làm chủ dường như là một lựa chọn hấp dẫn và hợp lý. Bởi họ đã được đào tạo bài bản tại những công ty tiên tiến trên thế giới. Với những kinh nghiệm, kiến thức có được, không gì có thể ngăn cản họ khởi đầu sự nghiệp mới cho riêng mình.

Mười năm trở lại đây, nhiều chuyên gia cao cấp, cấp quản lý tại các công ty đa quốc gia hoạt động tại Việt Nam như PwC, KPMG, HSBC, Unilever, Shell, Prudential, PepsiCo… ồ ạt “ra riêng”, tạo thành làn sóng khởi nghiệp mạnh mẽ. Nhưng chỉ sau vài năm, số người bám trụ được ngày càng ít.

Không ít người trong số đó từ bỏ giấc mộng khởi nghiệp, quay lại công việc làm thuê, một số khác thì hoạt động cầm chừng. Ngay cả những người từng một thời vang bóng khi làm cho tập đoàn đa quốc gia cũng đang nỗ lực tìm lối đi riêng.

Sau những hăm hở ban đầu, bạn chợt nhận ra rằng con đường khởi nghiệp đầy chông gai, chứ không chỉ toàn hoa hồng như bạn mộng tưởng. Nói gì thì nói, bạn đã quen với cuộc sống ở tập đoàn, đi đến đâu cũng được đối tác săn đón, khiến bạn đôi khi quên mất không biết người ta tốt vì bạn hay vì cái tên quá lớn của công ty bạn đang làm.

Bạn toàn làm cho khách hàng lớn. Bạn mạnh tay sáng tạo, vạch ra những kế hoạch tầm cỡ bằng ngân sách tiền tỉ của công ty. Bạn làm việc trong văn phòng sang trọng đặt tại tòa cao ốc cao cấp ngay khu trung tâm thành phố. Bạn ở khách sạn hạng sang trong những chuyến công tác nước ngoài. Bạn thấy mình ở một tầm cao mới khi được bao bọc bởi đội ngũ nhân sự hùng hậu, đầy rẫy nhân tài mà công ty đã bỏ ra một khoản lương bổng, trợ cấp hấp dẫn để chiêu mộ về.

Ngày bước ra khởi nghiệp, bạn bỏ lại tất cả những thứ đó đằng sau. Bạn từ bỏ cái mác “tập đoàn” và gắn vào cái mác “SME” (công ty vừa và nhỏ). Bạn vật lộn với số tiền ít ỏi có được. Bạn loay hoay tìm chỗ đứng trong thị trường đầy những công ty lớn mạnh hơn. Bạn cảm thấy cô đơn tột cùng khi phải một mình bươn chải.

Bạn sẽ nếm trải cảm giác bị tổn thương khi người ta né tránh hoặc nghi ngờ công ty của bạn. Nói cho cùng, khởi nghiệp có nghĩa là “mới”, mà hễ cái gì mới thì đều làm người ta bất an. Khi làm chuyên viên tư vấn cho một trong năm tập đoàn kiểm toán hàng đầu thế giới, bạn chỉ là một phần rất nhỏ trong guồng máy khổng lồ với hàng ngàn nhân viên trên khắp thế giới. Nhưng khi làm chủ doanh nghiệp, bạn là tất cả đối với công ty. Hai vị thế hoàn toàn khác nhau, và người ta có quyền nghi ngờ năng lực công ty bạn lập ra.

Bí kíp khởi nghiệp

Thay vì ngồi than thân trách phận, nuối tiếc thời huy hoàng ngày xưa, đã đến lúc bạn rũ bỏ ánh hào quang cũ và xông pha tạo ra vầng hào quang cho riêng mình. Sau đây là 10 điều tích lũy từ những ngày tháng long đong khởi nghiệp của những nhà quản lý trẻ. Hy vọng những điều này có thể giúp con đường khởi nghiệp của bạn nhẹ nhàng, ít chông gai hơn.

1. Nhỏ không có nghĩa là yếu. Lớn không có nghĩa là mạnh. Nếu như đế chế tài chính hùng mạnh Lehman Brothers với bề dày lịch sử 158 năm còn bị sụp đổ thì không có lý do gì để bạn mặc cảm, tự ti với thân phận “doanh nghiệp nhỏ”. Thực tế cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu cho thấy một điều: nơi lớn nhất không còn là nơi an toàn nhất!

2. Đừng buồn tủi khi người ta chỉ săn đón công ty lớn mà lơ là công ty nhỏ. Khởi nghiệp có nghĩa là “bắt đầu từ số 0”. Nếu bạn không quen chịu cực khổ, cũng không quen bị người khác xem thường, công việc khởi nghiệp có lẽ không dành cho bạn.

3. Đừng bám víu vào những thành công trong quá khứ. Kiếm tiền trong hoàn cảnh thuận lợi, được tập đoàn hậu thuẫn mọi thứ thì nhiều người làm được. Nhưng kiếm tiền trong hoàn cảnh khó khăn, chịu cảnh thiếu thốn trăm bề (thiếu tiền, thiếu người tài, thiếu thị trường…), thiên hạ dễ có mấy ai. Người làm được điều đó mới là nhà khởi nghiệp tài ba.

4. Đừng dằn vặt nếu chẳng may bạn phạm sai lầm hết lần này đến lần khác. Richard Brandson, doanh nhân huyền thoại người Anh, có câu nói nổi tiếng: “Lần đầu làm một điều gì đó, bạn sẽ phải đối diện với vô vàn thử thách, và không có gì đảm bảo thành công. Bạn sẽ chẳng bao giờ biết chuyện gì có thể xảy ra. Tất cả chỉ là thử nghiệm… Điều quan trọng là, khi không thể tìm ra thành công trong một cơ hội, bạn chỉ cần chuyển sang cơ hội khác”.

5. Đừng nản lòng khi khách hàng thờ ơ với sản phẩm của công ty. Sản phẩm đối với người này là rác, đối với người kia là vàng. Đối với người tiêu dùng Mỹ, xe Buick của hãng GM đại diện cho hình ảnh ù lì, cũ kỹ. Nhưng đối với người tiêu dùng Trung Quốc, Buick lại là biểu tượng của sự sang trọng. Không có gì lạ khi năm 2009 GM bán gần 500.000 chiếc Buick tại Trung Quốc, gấp 5 lần doanh số bán xe này tại Mỹ. Hãy tìm cho ra nhóm khách hàng xem trọng sản phẩm của công ty bạn!

6. Đừng bức xúc khi khách hàng chẳng ngó ngàng gì đến tâm tư, cảm xúc của bạn. Kinh doanh có nghĩa là “cho đi trước, nhận lại sau”. Khi hiểu đúng mong muốn, nguyện vọng của khách hàng và đáp ứng được điều đó, phần thưởng dành cho bạn chính là lợi nhuận.

7. Đừng để cảm xúc làm lu mờ lý trí. Người kinh doanh khôn ngoan không quyết định vì thích hay ghét, mà vì điều đó đúng hay sai.

8. Hãy can đảm nhưng đừng liều lĩnh. Tính toán rủi ro nặng nhẹ, và chỉ chọn những rủi ro bạn chấp nhận được.

9. Tin mình trước rồi hãy tin người. Bói toán có thể làm bạn an tâm trong chốc lát. Lời đường mật của đối tác có thể khiến bạn bay bổng. Nhưng chỉ khi tin vào chính mình, hiểu rõ mình mạnh, yếu ở điểm nào, bạn mới biết chính xác cơ hội nào nên nắm lấy, rủi ro nào nên tránh.

10. Tránh chỗ thừa mứa. Đánh vào chỗ thiếu thốn. Bán cái cần nhiều thì dễ bán. Bán cái cần ít thì khó bán. Bán cái chẳng ai cần thì chỉ bán trong tuyệt vọng.

Chúc bạn khởi nghiệp thành công!

Theo TBKTGS

1001vieclam.com

Labels: ,

Wednesday, August 04, 2010

10 phim dành cho lãnh đạo

Trở thành lãnh đạo đồng nghĩa với việc phải sử dụng tối đa sức mạnh của bộ não. Và hai nguồn cảm hứng quan trọng cho sức sáng tạo là Sách và Phim ảnh. Xin giới thiệu 10 bộ phim hay dành cho những ai đã, đang và sắp đứng ở vị trí quan trọng này.

1. Bất Khuất

Invictus.jpg

Những bộ phim thuộc dạng inspirational (truyền cảm hứng) hoặc motivational (lên tinh thần) thường nói về chính trị hoặc thể thao. Invictus (tựa tiếng Việt: Bất Khuất) của đạo diễn kỳ cựu Clint Eastwood có cả 2 yếu tố đó.

Câu chuyện diễn ra vào năm 1990 khi ông Nelson Mandela, nạn nhân của chế độ Apartheid tại Nam Phi được trả tự do. Bốn năm sau, khi Nelson Mandela trở thành tổng thống, Nam Phi vẫn là một đất nước kém phát triển, bị xâu xé bởi sự phân hóa giàu nghèo, bị chia rẽ bởi hận thù dân tộc. Trong những ngày tháng đất nước còn lộn xộn đó, Mandela dành nhiều thời gian cho đội bóng bóng bầu dục Spingrok, một biểu tượng của cộng đồng người da trắng. Lòng vị tha của ông và sức mạnh của thể thao đã phá bỏ mọi rào cản ngôn ngữ, màu da và kéo mọi người đến gần với nhau.

Năm 1995, đội bóng bầu dục Nam Phi (chỉ có duy một cầu thủ da đen) đã làm nên lịch sử khi lên ngôi VĐTG sau chiến thắng kịch tính trước cường quốc môn này là New Zealand. Phim có 2 đề cử Oscar năm 2010 gồm Nam chính (Morgan Freeman) và Nam phụ xuất sắc (Matt Damon)

2. Che Guevara – Một Đời Cách Mạng

che2x.jpg

Cái tên Che từ lâu đã không chỉ là anh hùng bất tử trong lòng người Cuba và Mỹ Latin. Ngay ở Mỹ và Phương Tây, Che cũng trở thành một huyền thoại, một trào lưu, một “văn hóa” có ảnh hưởng rất lớn đến giới trẻ.

Để nói về bộ phim, xin dẫn lời của nam diễn viên gạo cội Sean Penn khi nhận giải Oscar Nam diễn viên xuất sắc nhất (trong phim Milk): “Thật kỳ lạ là không hề có một giải thưởng nào cho Soderbergh (đạo diễn) và Del Toro (vai Che) tại Oscar năm nay. Đó thực sự là bộ phim đầy tính nhân văn!”.

Bộ phim Che gồm hai phần, tập trung vào khoảng thời gian ông tham gia kháng chiến tại Cuba và Bolivia. Không có ý định sử dụng cảnh chiến đấu để thu hút khán giả. Những thước phim của đạo diễn Soderbergh đã khắc họa một Che Guevara kiên cường, đầy lý tưởng nhưng cũng rất đời thường và gần gũi với các đồng chí của mình.

Tại LHP Cannes 2008, mặc dù chưa hoàn thành phần hậu kỳ nhưng bộ phim vẫn được ưu ái đưa vào danh sách đề cử. Kết quả là Del Toro đã đoạt giải Cành Cọ Vàng cho Nam diễn viên xuất sắc nhất.

3. Lawrence xứ A-rập

Lawrence Of Arabia.jpg

Đam mê và niềm tin mãnh liệt là những yếu tố tạo ra sức hút vô hình của những nhà lãnh đạo vĩ đại. Đại tá T. E. Lawrence chính là người như thế.

Là một người Anh chính gốc, nhưng Lawrence lại có một niềm đam mê đến mức điên rồ với vùng sa mạc và niềm tin mãnh liệt rằng sứ mệnh của mình là thống nhất các bộ lạc A-rập. Từ một sĩ quan nhỏ bé thuộc quân đội Anh, ông đã tập hợp các bộ lạc và xây dựng một binh đoàn A-rập thiện chiến với những kỳ tích như chiến thắng tại Aqaba và Damascus. Đam mê và niềm tin khiến Lawrence trở thành thủ lĩnh của người A-rập trong chiến trường nhưng ông không phải là một chính trị gia khi chiến tranh kết thúc. Bất lực trước sự tranh giành quyền lực và lợi ích của các thủ lĩnh trong Hội đồng quản lý thành phố Damascus, Lawrence về nước, được phong hàm Đại tá và chết trong một tai nạn xe máy.

Bộ phim Lawrence xứ A-rập (tựa gốc: Lawrence of Arabia) dựa vào cuộc đời có nhiều tranh cãi của nhân vật lịch sử có thật T. E. Lawrence tại A-rập thời Thế chiến thứ nhất. Năm 1963, phim đoạt 7 trong số 10 đề cử Oscar, trong đó có: Phim xuất sắc nhất và Đạo diễn xuất sắc nhất

4. Milk

milk-13843.jpg

Năm 2008, sự kiện lớn nhất trong năm chính là việc Barack Obama, một người da đen đắc cử tổng thống Mỹ. Thế nhưng, ngược dòng thời gian về những năm 70 của thế kỷ trước, một sự kiện thậm chí còn gây chấn động hơn, đó là một người đồng tính nam tên là Harvey Milk giành được một ghế trong quốc hội Mỹ.

Con đường trở thành nghị sĩ của Harvey Milk rất giống với những chính trị gia nổi tiếng khác trong lịch sử. Đó là đứng lên đòi sự công bằng, sự thừa nhận cho cộng đồng của mình. Nhưng con đường của Milk thậm chí còn khó khăn hơn bởi cộng đồng mà ông đại diện là những người đồng tính. Kêu gọi sự ủng hộ của họ đồng nghĩa với việc buộc họ phải công khai giới tính, một điều thậm chí không dễ dàng cho đến ngày nay. Bên cạnh đó, Milk còn phải thay đổi cách nhìn của người bình thường với cộng đồng của mình, một chuyện chẳng khác nào đội đá vá trời vào thời điểm năm 70.

Phim Milk đoạt 2 trong số 8 đề cử Oscar năm 2009, gồm Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, Kịch bản gốc xuất sắc nhất.

5. Những Nhà Hùng Biện Vĩ Đại


the greatdeb.jpg

Hùng biện là công cụ và kỹ năng cực kỳ quan trọng của một nhà lãnh đạo vĩ đại. Nó vừa là thỏi nam châm thu hút nhân tâm vừa là vũ khí sắc bén đánh bại đối thủ.

Đúng với tên gọi, phim Những nhà hùng biện vĩ đại (tựa gốc: The Great Debaters) xứng đáng là cẩm nang hết sức sống động về lĩnh vực này. Bộ phim dựa trên cuộc đời thật của giáo sư - nhà thơ da đen nổi tiếng Melvin Tolson, người thành lập đội hùng biện đầu tiên vào năm 1935 tại trường Wiley, bang Texas - Một trường cao đẳng nhỏ dành cho các sinh viên Mỹ gốc Phi.

Phim xoay quanh cuộc hành trình của ông cùng các học trò da màu vượt qua những khó khăn về mặt xã hội (nạn phân biệt chủng tộc) và giành chiến thắng trong những cuộc thi với các trường khác (trong đó có ngôi trường danh tiếng nhất nước Mỹ - Harvard, dù trên thực tế là trường …) để trở thành đội hùng biện xuất sắc nhất nước Mỹ. Phim đặc biệt gây ấn tượng với những hình ảnh rất chân thực, xúc động về những bất công mà người da đen tại Texas phải gánh chịu.

Sau khi bộ phim hoàn thành, diễn viên Denzel Washington đã tài trợ 1 triệu USD để trường Wiley College xây dựng lại đội hùng biện.

6. Vinh Quang


glory.jpg

Một nhà lãnh đạo xuất sắc không nhất thiết cần đến cá tính mạnh, phong thái uy nghi hay bản lĩnh được trui rèn qua gian khó. Với Robert Gould Shaw trong bộ phim lịch sử Vinh Quang (tựa gốc: Glory), điều duy nhất anh có là sự đồng cảm.

Là con trai của gia đình giàu có, thế lực; tham gia chiến đấu và trở về với minh chứng hùng hồn là vết thương (thật ra là vết xước) ở cổ. Với bản lý lịch này, chiếc ghế nghị sĩ trong quốc hội hoặc chí ít là chính quyền bang hoàn toàn trong tầm tay của Robert. Nhưng Robert đã chọn con đường khác, con đường đã ghi tên anh vào lịch sử. Đó chính là chỉ huy trung đoàn lính da đen đầu tiên trong lịch sử quân đội Mỹ chiến đấu trong cuộc nội chiến thế kỷ 19.

Từ một đơn vị mang tính tuyên truyền chỉ được giao những nhiệm vụ chân tay ở tuyến sau, trung đoàn số hiệu 54 của Robert đã trở thành lực lượng tiên phong trong cuộc tấn công vào pháo đài “bất khả xâm phạm” Wagner. Cuộc tấn công thất bại. Hơn một nửa trung đoàn 54 hi sinh, trong đó có Robert. Sự dũng cảm của họ là lý do để rất, rất nhiều trung đoàn da đen khác được thành lập. Lực lượng này đã góp phần lật ngược tình thế và mang về thắng lợi cho phe ủng hộ chính sách xóa bỏ nô lệ. Đó hẳn là một cách ghi nhận công lao rất lớn của vị chỉ huy đầu tiên - Robert Gould Shaw.

7. Hiệu Lệnh Tập Kết


assembly.jpg

Điều gì khiến các thành viên trong tổ chức hết lòng vì người lãnh đạo? Chỉ có một lý do duy nhất: Họ biết rằng khi hoàn thành nhiệm vụ, mọi lợi ích của bản thân sẽ được lãnh đạo đảm bảo.

Trung Quốc, cuộc chiến đẫm máu giữa Đảng Cộng Sản (ĐCS) và Quốc Dân Đảng (QDĐ). Một đại đội ĐCS nhận nhiệm vụ phải bằng mọi giá cầm chân quân QDĐ cho đến khi nghe tiếng kèn báo hiệu lệnh rút lui. 46 chiến sĩ của đại đội ấy đã không nghe thấy tiềng kèn tập kết cho đến khi ngã xuống. Chỉ còn đại đội trưởng Cốc Tử Địa sống sót. Chiến tranh cướp đi nhiều thứ, nhưng đau lòng nhất là những tài liệu liên quan đến nhiệm vụ của đại đội 9 năm xưa. Là người chỉ huy, hơn ai hết Cốc Tử Địa hiểu rằng trách nhiệm của mình là tìm lại được thi thể cũng như chứng minh được sự hi sinh của các đồng chí, đồng đội.

8. Bay Trên Tổ Chim Cúc Cu


ccucu.jpg

Chuyện phim diễn ra tại một trại tâm thần nhỏ bé tách biệt với bên ngoài.

Không chính trị, không thể thao, không chiến tranh. Dường như chẳng có yếu tố nào liên quan đến lãnh đạo. Vậy tại sao bộ phim này lại ở đây?!

Thế nào gọi là người có tầm nhìn? Phải chăng là người thấy những gì người khác không thấy? Phải chăng là người khiến cho người khác tin vào những gì mình thấy? Và tầm nhìn có phải là yếu tố quan trọng của một nhà lãnh đạo vĩ đại? Nếu bạn trả lời Có với những câu hỏi trên thì đó là lý do vì sao các lãnh đạo nên xemBay trên tổ chim cúc cu (tựa gốc: One Flew over the Cuckoo's Nest).

Dưới sự quản lý của y tá trưởng Ratched, một bệnh viện tâm thần ở Oregon, Mỹ trở thành nhà tù với những quy định, cấm đoán hà khắc. Những bệnh nhân (hay tù nhân) vật vờ, thụ động, răm rắp làm theo lệnh cho đến có sự xuất hiện của McMurphy. Cá tính, lại có một cuộc sống phóng túng, nổi loạn bên ngoài nên khi vào bệnh viện, McMurphy trở thành cái gai trong mắt y tá Ratched. Ngược lại, những hành động của McMurphy đã khơi dậy nhận thức về giá trị cuộc sống, con người của những bệnh nhân. Họ bắt đầu nhận ra rằng mình hoàn toàn khỏe mạnh, xứng đáng có cuộc sống bình thường. Và họ bắt đầu phản kháng để tự giải phóng.

Oscar năm 1975, phim đoạt 5 quan trọng nhất: Phim hay nhất, Đạo diễn, Nam chính, Nữ chính và Kịch bản xuất sắc nhất.

9. Forrest Gump

forest-forest-forrest-gump-1216093_1024_768.jpg

Không thể không nhắc đến Forrest Gump, bởi đơn giản vì nó xứng đáng có mặt trong bất kỳ danh sách nào liên quan đến phim ảnh!

Forrest là một anh chàng lơ lửng giữa mức bình thường và thiểu năng, chỉ biết làm theo chính xác những gì người khác bảo. May mắn thay, đó lại là những gì tốt nhất với anh. Sự trong sáng, ngây thơ, đơn giản là vũ khí duy nhất và mạnh nhất giúp Forrest có những trải nghiệm mà bất kỳ ai trong chúng ta cũng mơ ước.

Thật khó để chỉ ra điều gì trong bộ phim này là cần thiết cho một lãnh đạo. Vì gần như mỗi hình ảnh, mỗi câu thoại đều chứa đựng những triết lý sống đầy tính nhân văn. Dường như điều quý giá nhất lại nằm ở câu hỏi: làm sao để tạo ra một bộ phim mà luôn có thể truyền cảm hứng cho khán giả bất kể họ đã xem nó đến lần thứ n!

Phim đoạt 6 trong số 13 đề cử Oscar năm 1995, trong đó có: Phim hay nhất, Đạo diễn, Nam chính, Nam phụ. Câu thoại: “Mẹ nói cuộc đời như hộp sôcôla. Bạn không biết trước mình sẽ chọn phải cái gì.” đứng thứ 40 trong 100 câu thoại hay nhất mọi thời đại.

10. Apollo 13

apollo13syn.JPG

Không kịch tính và hào hùng như Armageddon, một phim nổi tiếng khác về thám hiểm không gian, Apollo 13 là bài học thực tế hơn cho nhà lãnh đạo. Tính thực tế không chỉ ở nền tảng lịch sử mà còn từ sự phối hợp ăn ý, chính xác dưới áp lực khủng khiếp của hai đội ngũ (tại trung tâm điều khiển Houston và trên tàu Apollo).

Phim không hề có ai nổi lên với vai trò là người hùng cứu cả thế giới. Ngay cả hai nhân vật được coi là vai chính là Gene Kranz, người trực tiếp điều phối ở Houston và Jim Lovell, chỉ huy tàu Apollo cũng không hề được miêu tả một cách đao to búa lớn. Họ chỉ là những người hướng dẫn đội ngũ của mình làm sao để thoát ra khỏi một cuộc khủng hoảng bằng những yêu cầu chính xác, ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh. Phải chăng đó là quá đủ với một nhà lãnh đạo xuất sắc?

Theo saga.vn

1001vieclam.com

Labels:

Saturday, July 31, 2010

Top 10 CEO thu nhập cao nhất thập kỷ

Larry Ellison, người sáng lập hãng sản xuất phần mềm Mỹ Oracle đứng đầu danh sách các CEO kiếm bộn nhất thập kỷ qua, với tổng thu nhập 1,84 tỷ USD kể từ 1999.

Thông tin này vừa được tờ Wall Street Journal công bố hôm qua, trong báo cáo thu nhập 10 năm của 25 CEO hàng đầu nước Mỹ. Sau Ellison là CEO Barry Diller, nhận được 1,14 tỷ USD từ hai công ty IAC/InterActive và Expedia. CEO của công ty dầu khí Occidental Petroleum, Ray Irani đứng thứ ba với 857 triệu USD.

CEO Larry Ellison của Oracle, người kiếm được 1,84 tỷ USD trong 10 năm qua. Ảnh: AP

Thống kê của tờ Wall Street Journal bao gồm lương, thưởng, phụ cấp, quyền chọn cổ phiếu. Trong đó, lợi tức từ cổ phiếu là nguồn thu chính của giới CEO. Ví dụ đối với CEO Ellison của Oracle, có tới 97% trong con số 1,84 tỷ USD có được nhờ cổ phiếu. Hiện khoản cổ phần 23% của Ellison tại Oracle có giá trị 28,8 tỷ USD. Ellison, CEO 65 tuổi sáng lập ra Oracle hồi 1977. Trong năm 2009, giá trị thị trường của Oracle tăng từ 36 lên 98 tỷ USD.

Tương tự, trong suốt 10 năm từ 1999 đến 2009, tổng thu nhập từ lương của Steve Jobs là 0 đồng. Tuy nhiên, ông vẫn xếp thứ 4 trong danh sách kiếm bộn của thập kỷ với 749 triệu USD.

Lương thưởng của giới CEO luôn là đề tài bàn luận nóng hổi của các nhà làm luật và dư luận Mỹ, nhất là sau vụ sụp đổ của Phố Wall hồi 2008. Báo cáo được lập từ số liệu do Giáo sư kinh tế Kevin Murphy của Đại học Southern California tổng hợp, dựa trên các bản cáo bạch tại Ủy ban Chứng khoán.

Các triệu phú CEO khác trong danh sách:

1. Lawrence J. Ellison - Oracle - 1,84 tỷ USD. Ảnh: AP
2. Barry Diller - Interactive Corp/Expedia.Com - 1,14 tỷ USD. Ảnh: AP
3. Ray R. Irani - Occidental Petroleum - 857,1 triệu USD. Ảnh: BusinessWeek
4. Steve Jobs - Apple - 748 triệu USD. Ảnh: Mashable.com
5. Richard D. Fairbank - Capital One Financial - 568,5 triệu USD. Ảnh: MSN.com
6. Angelo R. Mozilo - Countrywide Financial - 528,6 triệu USD. Ảnh: AP
7. Eugene M. Isenberg - Nabors Industries - 518 triệu USD. Ảnh: Chron.com
8. Terry S. Semel - Yahoo - 489,6 triệu USD. Ảnh: charlierose.com
9. Henry R. Silverman - Cendant - 481,2 triệu USD. Ảnh: Time
10. William W. McGuire - Unitedhealth Group - 469,3 triệu USD. Ảnh: AP

Theo vnexpress.net

1001vielam.com

Labels:

5 CEO "hot" nhất nước Mỹ hiện tại

Wall Street và Silicon Valley luôn luôn sôi động. Mặc dù tỷ lệ thất nghiệp cao và kinh tế chưa qua suy thoái nhưng nước Mỹ vẫn có những CEO tạo ra những công ty phát triển nhanh tới mức không kịp dừng lại để hiểu suy thoái là gì?

Hãy chia sẻ với VNR500 những CEO Việt Nam như vậy mà bạn biết để cùng tôn vinh họ và góp phần thúc đẩy tinh thần kinh doanh ở Việt Nam.

1. Dennis Crowley - Giám đốc điều hành Foursquare

Foursquare là một trang mạng xã hội dựa trên địa điểm, bao gồm cả một ứng dụng cho di động và một trò chơi dành cho người dùng đăng ký. Thông qua trang web di động, nhắn tin văn bản hoặc các ứng dụng cho từng thiết bị cụ thể, người tham gia có thể cập nhật vị trí của họ và kết nối với bạn bè, trong khi nhận được cả phần thưởng cho hoạt động trực tuyến.

Công ty này đang "rất hot” bởi đang trong quá trình tung ra thêm chương trình khuyến mãi mới. Barbie, con búp bê thời trang mang tính biểu tượng sản xuất bởi Mattel, sẽ được sử dụng bởi Foursquare để quảng cáo cho dịch vụ săn tìm dựa trên địa điểm. Văn bản, hình ảnh và video là đầu mối cho các cuộc săn tìm sẽ được cung cấp bởi Barbie thông qua việc sử dụng Twitter. Chiến dịch khuyến mãi này, chính thức diễn ra ngày 20 Tháng Bảy 2010 là một ví dụ về cách Mattel đã có thể mở rộng sang lĩnh vực truyền thông kỹ thuật số và mạng xã hội thế giới của thế kỷ 21.

Là một doanh nhân khỏi nghiệp từ Internet của Mỹ, Dennis Crowley tốt nghiệp năm 1998 với bằng cử nhân của trường Truyền thông Công SI Newhouse tại Đại học Syracuse, và năm 2004 anh lấy bằng thạc sĩ của chương trình Viễn thông Tương tác của Đại học New York.

Trong thời gian học ở New York, ông đồng sáng lập Dodgeball, một mạng xã hội dựa trên địa điểm được sử dụng bởi các thiết bị di động. Bốn năm sau khi Dodgeball được mua lại bởi Google vào năm 2005, Crowley phát triển Foursquare như là một phiên bản thứ hai của dịch vụ Dodgeball gốc.

Năm 2005, Tạp chí Công nghệ của trường MIT đưa tên Dennis vào danh sách "Top 35 nhà sáng tạo dưới 35 tuổi." Các hãng tin và tờ báo lớn như MTV, NBC, Newsweek, The New York Times, Slashdot, tạp chí Time, The Wall Street Journal và Wired đều theo dõi và đăng tải các hoạt động của cá nhân Dennis và công ty ông. Hiện nay, Crowley còn là một giáo sư trợ giảng cho Chương trình Viễn thông tương tác của Đại học New York.

2. Andrew Mason - Giám đốc điều hành Groupon

Groupon là một trang web thương mại điện tử, chỉ cung cấp loại sản phẩm bán chiết khấu trong suốt 24 giờ. Những giao dịch được chiết khấu như vậy có thể thực hiện được nhờ mua tập thể, nó cho phép người truy cập biết cái gì tốt nhất để mua, làm, ăn uống và xem trong hơn 50 thành phố khắp Hoa Kỳ và Canada.

Công ty này là "rất hot” ở thời điểm hiện tại do bị mua lại hồi tháng Năm 2010 bởi MyCityDeal, một trang web châu Âu cung cấp dịch vụ tương tự. Sự hợp tác đã làm cho trang web mới được thành lập Groupon MyCityDeal trở thành trang mạng mua theo nhóm lớn nhất trên thế giới, hoạt động tại 18 quốc gia và 140 thành phố như Hoa Kỳ, Canada, Anh, Pháp, Ý, Tây Ban Nha, Đức, Áo, Thụy Sĩ, Bỉ, Thụy Điển, Ba Lan, Hà Lan, Đan Mạch, Ireland, Phần Lan và Thổ Nhĩ Kỳ. Hiện nay, công ty mới có hơn 900 nhân viên, làm việc trên toàn cầu.

Lớn lên ở ngoại ô Pittsburgh, Andrew Mason đã thể hiện tài tổ chức sáng tạo. Lúc 15 tuổi, anh đã thành lập Bagel Express, một dịch vụ giao hàng được thực hiện vào sáng thứ bảy. Sau khi tốt nghiệp Đại học Northwestern vào năm 2003 với tấm bằng âm nhạc, ông làm việc thiết kế web ở công ty của doanh nhân Chicago Eric Lefkofsky. Vào tháng 9 năm 2006, Mason bỏ việc để nhận một học bổng của Đại học Chicago, Trường Chính sách công Harris.

Trong khi suy nghĩ về một ý tưởng kinh doanh, ông bắt đầu sáng tạo ra một hệ thống trên web để tổ chức các hành động tập thể dựa trên một điểm bùng phát. Tìm hiểu về dự án, Lefkofsky đề nghị cung cấp 1 triệu đôla tài trợ. Mason chấp nhận và bỏ học để phát triển The Point, một web ra mắt vào tháng 11 năm 2007. Ông dựa vào các tiền đề cơ bản của The Point để tạo ra Groupon, ra mắt tháng 11 năm 2008.

3. Tony Hsieh - Giám đốc điều hành Zappos

Zappos là một nhà bán lẻ trực tuyến, bán giày, túi xách, ví, kính mắt, đồng hồ và phụ kiện, trang phục, các thiết bị điện tử và phương tiện truyền thông, chẳng hạn như DVD. Thông qua RSS, Zappos xuất bản thông tin về các sản phẩm và kiểu mẫu mới nhất, với mỗi sản phẩm đều có có hình ảnh của những mẫu mới nhất, một mô tả về những gì đang được quảng cáo, và một liên kết dẫn đến các trang web sản phẩm.

Công ty "rất hot” lúc này bởi Amazon đã mua lại vào tháng 11 năm 2009 với cái giá được công bố là 1,2 tỉ đôla. Trong một thỏa thuận trao đổi cổ phiếu, nhà đầu tư Zappos và các cổ đông khác trao đổi cổ phần của mình lấy khoảng 10 triệu cổ phiếu Amazon. Thương vụ này sẽ cho phép Amazon để mở rộng mạnh mẽ vào ngành bán quần áo trang phục, và hưởng lợi nhờ vào cơ sở khách hàng rất trung thành của Zappos.

Là con trai của môt người nhập cư Đài Loan, Tony Hsieh tốt nghiệp Đại học Harvard vào năm 1995 với tấm bằng cử nhân Khoa học Máy tính. Trong năm đầu tiên sau khi tốt nghiệp, anh làm kỹ sư phần mềm cho hãng Oracle, một nhà cung cấp các phần mềm kinh doanh và hệ thống phần cứng. Năm 1996, Hsieh đồng sáng lập Link Exchange (Một hệ thống quảng cáo trên mạng), anh làm trong Ban Giám đốc, chịu trách nhiệm đối với một số công nghệ chính của công ty. Link Exchange được bán cho Microsoft vào năm 1999 với giá 265 triệu đôla. Sau thương vụ đó, Hsieh bắt đầu tham gia với Zappos, làm việc như một nhà tư vấn và đầu tư. Năm 2000, ông trở thành giám đốc điều hành công ty.

4. Mark Pincus - Giám đốc điều hành Zynga

Zynga là một mạng trực tuyến của các ứng dụng chơi game, cung cấp nhiều loại trò chơi được tìm thấy trên nhiều mạng xã hội và các trang web. Người dùng có thể mời bạn bè chơi với họ, và chat trong khi chơi. Công ty này "đang hot" vì phát triển quan hệ đối tác với Google, để khởi động thương hiệu mới Google Games vào cuối năm nay. Google gần đây đã đầu tư 100 tới 200 triệu đô la vào Zynga.

Với sự hợp tác sắp tới, Zynga sẽ trở thành nền tảng của Google Games, cho Google một cơ sở vững chắc để xây dựng và phát triển các trò chơi xã hội và người sử dụng. Việc sát nhập hai công ty mạnh này có thể thay đổi tương lai của game online.

Trước khi theo đuổi sự nghiệp như một nhà doanh nghiệp, Mark Pincus làm việc trong công ty vốn liên doanh và dịch vụ tài chính. Ông tốt nghiệp cử nhân Kinh tế tại trường Wharton thuộc Đại học Pennsylvania, và có bằng MBA của Trường Kinh doanh Harvard. Sau khi tốt nghiệp từ Harvard, năm 1993-1994, ông là quản lý phát triển doanh nghiệp tại Tele-Communications, Inc, bây giờ là AT & T cáp. Từ 1994-1995, Pincus giữ chức Phó Chủ tịch của Columbia Capital, nhà đầu tư hàng đầu cho các doanh nghiệp khởi nghiệp trong lĩnh vực truyền thông mới và phần mềm.

Năm 1995, ông thành lập công ty đầu tiên của mình, một dịch vụ công nghệ trên nền tảng web có tên Freeloader. Công ty thứ hai của ông, một nhà cung cấp dịch vụ và phần mềm hỗ trợ tự động hóa được gọi là Support.com, bắt đầu vào Tháng Tám năm 1997, và được niêm yết vào tháng Bảy năm 2000. Năm 2003, Pincus thành lập công ty thứ ba của ông, Tribe.net, một mạng xã hội quan hệ đối tác với các tờ báo lớn của địa phương, được hỗ trợ bởi The Washington Post, Knight Ridder Digital, và Quỹ Mayfield. Pincus thành lập Zynga vào năm 2007, và hiện là Giám đốc điều hành và Trưởng phòng sản phẩm của công ty này.

5. Jeremy Stoppelman - Giám đốc điều hành Yelp

Yelp là một trang web đăng tải danh sách quảng cáo, xếp hạng, và đánh giá của các doanh nghiệp địa phương thông qua một cộng đồng trực tuyến, cho phép người tiêu dùng cơ hội để chia sẻ ý kiến của mình và chủ doanh nghiệp cơ hội để cung cấp thông tin liên lạc. Thông qua Yelp, mọi người tìm thấy sự giúp đỡ trong việc lựa chọn nơi để ăn, uống, mua sắm, thư giãn và vui chơi, miễn phí sử dụng (ngoài các tính năng quảng cáo nhất định trên trang web).

Công ty này “đang hot” vì hợp nhất với vào tháng sáu năm 2010 với OpenTable, một tính năng cho phép bất kỳ người sử dụng đăng nhập yelp có thể thực hiện đặt chỗ trước ở khách sạn nhà hàng trực tiếp tiếp từ trang web. Dưới hình thức một cửa sổ pop-up, tùy chọn này được liên kết với nhiều doanh nghiệp đã có trên yelp. Hiện đang cung cấp chương trình Điểm thưởng cho bữa tối, OpenTable chấp nhận lệnh đặt bàn cho gần 11.000 nhà hàng, tất cả nằm trong phạm vi Hoa Kỳ.

Quan tâm đến tinh thần kinh doanh, Jeremy Stoppelman tốt nghiệp từ Đại học Illinois với tấm bằng cử nhân khoa học máy tính, và sau đó học Trường kinh doanh Harvard. Từ 1999-2000, anh làm việc như một kỹ sư phần mềm cho Excite @ Home (nhà cung cấp truy cập Internet băng thông rộng), thiết kế và thực hiện các tính năng khác nhau website. Stoppelman làm cho Paypal (dịch vụ thanh toán và chuyển tiền trên Internet) từ năm 2000 đến năm 2003, nắm giữ nhiều vị trí từ kỹ thuật tới quản lý kỹ thuật, cuối cùng là Phó Chủ tịch.

Sau khi tham gia một chuyến thực tập mùa hè, ông gặp lại đồng nghiệp Russel Simmons, và hợp tác để tạo ra một cộng đồng thông tin địa phương. Yelp được đồng sáng lập vào năm 2004, Stoppelman làm Giám đốc điều hành.

Theo vietnamnet

Labels:

Thursday, July 29, 2010

Người Việt thành công nhất tập đoàn IBM

Thông minh, sâu sắc và cũng cởi mở, thân thiện là cảm nhận của những ai từng tiếp xúc với Dzung T. Bùi (Bùi Tiến Dũng), Phó chủ tịch, phụ trách nhóm điều hành kinh doanh toàn cầu, tập đoàn Công nghệ Thông tin IBM (Mỹ).

Người Việt mình không kém ai

Đây là suy nghĩ và cũng là “hành trang” quan trọng nhất mà ông Dũng mang theo suốt con đường lập nghiệp nơi xứ người.
Ông nói: “Tôi cho rằng, lòng
tự tin là chìa khóa giúp mở mọi cánh cửa. Vì vậy, không có lý gì mình lại không tự trang bị cho mình một chiếc như thế”.

Ông Dũng sinh ra tại một ngôi làng cổ Bắc Bộ có tên là Trình Phố, thuộc xã An Ninh, Tiền Hải, Thái Bình. Lớn lên, ông theo cha mẹ vào TP HCM. Năm 17 tuổi, ông sang Mỹ du học với một chiếc vali nhỏ và số tiền ít ỏi 150 USD. Với suy nghĩ người Việt mình không kém ai, ông không ngại dấn thân trong mọi lĩnh vực.

Để trang trải tiền ăn học, ông kiếm việc làm thêm từ bưng bê, dọn dẹp cho tới làm phát thanh viên cho một chương trình truyền thanh tiếng Việt.
Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ chuyên ngành kỹ thuật điện tử tại Đại học Minnesota, tiểu bang Minnesota (Mỹ), ông Dũng nộp đơn xin làm việc tại tập đoàn IBM và được nhận làm ở phòng thí nghiệm Rochester.

Trong thời gian này, ông gặp một người phụ nữ Việt, quê gốc Nam Định. Hai người nhanh chóng có tình cảm với nhau, cùng xây dựng hạnh phúc gia đình và đón người thân sang đoàn tụ.

Sau một năm lại việc tại Rochester, nhận thấy sở thích và năng lực bản thân phù hợp với lĩnh vực bán hàng, ông Dũng xin chuyển qua làm về martketing và tiêu thụ
sản phẩm.

Cũng từ đó, ông liên tục được đề bạt và đảm nhiệm những trọng trách trong mảng kinh doanh sản phẩm của tập đoàn IBM, từ Phó chủ tịch phụ trách thị trường Mỹ Latin, Tổng giám đốc Sales và Marketing châu Âu, Giám đốc điều hành phụ trách chuỗi cung ứng, Tổng giám đốc phụ trách giải pháp công nghệ thông tin. Hiện ông là Phó chủ tịch phụ trách nhóm điều hành kinh doanh toàn cầu của tập đoàn IBM.

mrbuitiendung2-300x225.gif

"Ở đâu tôi cũng luôn nhớ mình là người Việt Nam"


Xa quê hơn 30 năm, ông Dũng vẫn nói tiếng Việt thành thạo. Khi được hỏi điều gì đã giúp ông giữ được khả năng này, ông nói: “Chính bởi tôi luôn nhớ mình là người Việt Nam”.

Trong bất cứ hoàn cảnh nào, ông cũng cố gắng sử dụng tiếng mẹ đẻ, như khi làm thơ, viết văn, khi trò chuyện với các con, thậm chí trong lúc lái xe, trao đổi với khách hàng. Ông tâm sự: “Trong lúc nói tiếng Anh, tiếng Pháp hay tiếng Tây Ban Nha, tôi luôn tự đối chiếu, những từ này tiếng Việt là gì nhỉ. Đó là cách tôi tự học tiếng Việt và giới thiệu với đối tác về ngôn ngữ của quê hương mình”.

Không chỉ cá nhân ông Dũng mà các thành viên trong gia đình ông vẫn giữ nguyên nếp sống của người Việt. Ông bảo: “Điều này rất quan trọng. Nó giúp các con tôi hiểu về nguồn gốc của mình”. Gia đình ông vẫn duy trì nếp sinh hoạt: một ngày ba bữa cơm, không ăn thức ăn nhanh, không ăn bánh mì, trừ những dịp đặc biệt nào đó phải ra ngoài dùng bữa. Ngày Tết cũng có bánh chưng xanh, những món ăn cổ truyền. Ông dẫn các con đi xông đất, mừng tuổi ông bà, người thân, lên chùa thắp hương. Những cái giỗ ông bà, tổ tiên cũng được ông duy trì đều đặn. Bởi thế, sống giữa đất nước cờ hoa mà bản thân ông và bố mẹ vẫn cảm thấy như đang được sống ở chính nơi quê nhà.

ongdung3nd.gif

Bùi Tiến Dũng gọi đó là nếp nhà và trân trọng nó. Cũng chính bởi luôn có ý thức về “chất Việt” trong mình mà khách đến thăm nhà ông, dù là căn hộ sang trọng ở tiểu bang NewYork hay ngôi nhà nhỏ, bình dị vùng đất vạn hồ Minnesota, đều tìm thấy một thứ gì đó thuộc về Việt Nam.
Một bức tranh lụa kể về tích Truyện Kiều, những chiếc bình cổ, lọ hoa thời Nguyễn, chiếc giỏ mây xuất khẩu từ Việt Nam… là cái cớ để ông giới thiệu văn hóa, phẩm chất, cốt cách của người Việt.

"Tôi luôn xúc động khi trở về quê hương"

"Tôi rất hạnh phúc khi về tới Hà Nội", ông Dũng chia sẻ về cảm xúc khi lần đầu về nước vào cuối năm 2008.
"Từ tầng cao khách sạn nhìn xuống thành phố, tôi vẫn không tin rằng mình đang đứng đây, giữa lòng thủ đô đất mẹ thân yêu", Bùi Tiến Dũng nói với giọng đầy cảm xúc.

Ông Dũng tâm sự: “Tôi ra đi từ khi còn quá trẻ đến độ không kịp một lần ra thăm thủ đô, vì thế ở nước Mỹ, tôi luôn có một giấc mơ là được trở về, tản bộ trên những phố phường Hà Nội. Tôi luôn muốn trải nghiệm những gì mà bố mẹ, người thân của tôi từng trải nghiệm”.Nhưng trong lần trở về đó, vì công việc, ông chưa kịp thực hiện mong mỏi của mình.
Vì vậy, trong chuyến về Việt Nam tìm hiểu thị trường công nghệ thông tin này, ngoài công việc, ông quyết tâm dành trọn phần thời gian còn lại để thực hiện những điều ao ước bấy lâu.

Gác lại những chuyến gặp gỡ, ông Dũng vận bộ đồ thể thao, cầm trên tay chiếc máy ảnh rồi để mình thỏa sức đắm chìm trong những bước chạy vòng quanh hồ Gươm, ghi lại hình mình bên Tháp Rùa cổ kính. Ông cũng dành thời gian rảnh của một tuần sang thăm và làm việc để lang thang nhiều góc phố, tìm mua cho được một bức tranh về phố cổ Hà Nội mang về Mỹ, giới thiệu với bạn bè. Bùi Tiến Dũng bảo, niềm tự hào về quê hương chưa bao giờ phai nhạt trong mình.

Hè này ông sẽ dành thời gian trở lại làng Trình Phố, thăm mảnh đất chôn rau, cắt rốn, thắp nén hương cho ông bà tổ tiên. Và rất có thể, cuối đời, ông sẽ chọn ở lại hẳn nơi này.

Theo báo Đất Việt

1001vieclam.com

Labels:

Hãy nghĩ như một tỷ phú

Từ những phản hồi cho bài viết về tỷ phú tự thân Chen (Trung Quốc), nhiều độc giả muốn biết về ai đó đã vượt qua cái nghèo và sự giễu cợt từ nhóm người được hưởng giáo dục tốt để trở thành một trong những người giàu nhất thế giới.

Facebook đã đưa Mark Zuckerberg trở thành tỷ phú trẻ nhất thế giới.
Không giống nhiều người bị sự chê bai làm cho nản lòng, ông Chen coi sự nhạo báng như động lực để cố gắng chứng minh người khác sai. Ông cũng coi sự chỉ trích, dèm pha như động lực là điểm chung trong phần lớn các tỷ phú tự thân.
Một tỷ phú Internet Trung Quốc cho biết, lần đầu tiên huy động vốn từ nhóm tỷ phú tại thung lũng Silicon ông đã bị coi thường bởi ăn mặc xuềnh xoàng, tiếng Anh không giỏi và chưa được hưởng nền giáo dục phương Tây. Ông kể lại: “Tôi đã bị tổn thương”.
Gần như tất cả các tỷ phú tự thân mà tôi phỏng vấn đều nói với tôi rằng họ chịu sự coi thường từ người xuất thân trong gia đình giàu có. Ông Chen và nhiều tỷ phú tự thân khác đã vượt qua dư luận nhưng vẫn khiêm tốn.

Tác giả bài viết là ông Shaun Rein, người sáng lập kiêm giám đốc điều hành Tổ chức nghiên cứu thị trường (China Market Research Group) tại Trung Quốc. Ông chuyên viết cho tạp chí Forbes về chiến lược lãnh đạo, tiếp thị và Trung Quốc.

Tôi tự hỏi ai sẽ là người thừa hưởng gia tài của họ, họ để lại gì cho thế hệ sau? Để trả lời câu hỏi trên, tôi đã tiến hành phỏng vấn khoảng 10 tỷ phú tại Mỹ, châu Âu, châu Á trong 5 năm, ngoài ra tôi cũng nói chuyện với nhiều gia đình với tài sản hơn 100 triệu USD.
Tôi gặp họ tại biệt thự tráng lệ phù hợp với vua Louis 14 với đội ngũ “kẻ hầu, người hạ” mặc đồng phục riêng cho từng vị trí. Tôi gặp nhiều người khác tại cửa hàng đồ ăn nhanh Starbucks hay tại câu lạc bộ riêng ở Hồng Kông, New York, Boston - nơi điện thoại di động bị cấm sử dụng.
Tôi cũng phỏng vấn nhiều thế hệ trong gia đình để có được cách nhìn của họ về việc kiếm, giữ tiền; quan điểm giữ người cao niên và con cháu trong gia đình khác nhau ra sao.
Điểm chung đầu tiên tôi nhận ra trong nhóm tỷ phú chính là những người xây dựng nên tài sản của gia đình lo sợ con cháu của họ sẽ trở nên “hư hỏng” giống Paris Hilton và họ cố gắng truyền cho con cháu đạo đức làm việc, động lực, trách nhiệm để con cháu có ý thức giữ gìn và xây dựng, phát triển tài sản của dòng họ.
Tôi gặp một tỷ phú 60 tuổi người Pháp, gia đình ông sở hữu phần lớn chuỗi cửa hàng bán lẻ tại nước này. Ông kể với tôi rằng bố của ông, người đã xây dựng nên cơ nghiệp, thường yêu cầu ông làm phục vụ bàn trong thời niên thiếu. Ông đã yêu cầu con cái làm tương tự và lo lắng chúng sẽ không thực hiện.
Con của gia đình giàu có khác tại Hồng Kông đã phải làm việc nhiều năm ở vị trí thấp nhất trong đế chế kinh doanh của gia đình. Bố của ông buộc ông phải vác những bao vải nặng đến các nhà máy khác nhau để gây dựng uy tín trong tổ chức và cho ông hiểu người làm công phải chịu khổ cực như thế nào.
Tất cả công việc nặng nhọc dạy cho con cháu nhà tỷ phú giá trị của lao động và việc kiếm được đồng tiền chân thật.
Gia đình tỷ phú cũng dạy tôi cách làm sao để giảm chi phí trong kinh doanh. Một đại gia ngành may mặc trả lương thưởng cực kỳ hậu hĩnh cho nhân viên nhưng đặt trụ sở văn phòng xa trung tâm để giảm chi phí.
Theo ông, thật ngớ ngẩn khi xây dựng những tòa nhà văn phòng xa hoa còn giám đốc điều hành sẽ chỉ làm vậy nếu tiêu tiền của người khác. Phần lớn việc xây dựng khu văn phòng xịn mà tôi từng gặp đều tiêu tiền của cổ đông hay nhà đầu tư, điển hình như trường hợp của John Thain tại Bank of America.
Việc được sinh ra trong sự giàu có không phải đảm bảo cho sự hạnh phúc. Người thực sự giàu mà tôi nói chuyện cũng chỉ hạnh phúc tương đương phần lớn người bình thường khác. Họ có thể không phải lo trả tiền vay mua xe ô tô, hóa đơn tiền gas như chúng ta nhưng họ cũng đau đầu về nhiều chuyện khác.
Nhiều người chia sẻ về việc bị coi thường vì sinh ra đã giàu có, rằng dù họ cố gắng hay có thực lực đến đâu, người ta sẽ không tôn trong họ. Người có lai lịch quá danh tiếng phải chịu sự chỉ trích từ báo giới hay bị bắt cóc. Họ khó kiếm được bạn thật sự hay tin ai bởi nhiều người đến với họ không phải vì tình cảm.
Dù vậy, không một tỷ phú nào nói rằng họ sẽ từ bỏ tài sản dù tài sản mang đến cho họ nhiều vấn đề thế nào. Đối với họ, đáng để vui mừng với tài sản hơn là nguyền rủa nó, cần phải nghĩ đến việc làm sao để tiếp tục tạo ra tài sản và giữ nó một khi đã có được.

Theo Dân Trí

1001vieclam.com

Labels: